Đói rồi, 11h23 rồi cơi à, tắt máy, xuống ..lầu 2,1..tới mặt đất bước bộ sang căn-tin Sư phạm, bỏ 15k ra mua một xuất cơm.
Buổi trưa đông như kiến bu hũ mật ong, tưởng chừng hết chỗ ngồi, định đứng ăn làm dáng khoe vẻ đẹp t'rai:))) , đúng lúc đó liếc mặt thấy còn một chỗ trống, bèn đi đến, ai ngờ ....
Trên mặt sàn, lấm lem vết đen của mấy đầu lọc thuốc lá bị dãm nát, phía trên là một bác, gọi thế cho văn minh lịch sự, trên tay bác là một điếu thuốc lá đang hút dở, nó cháy cũng sắp hết rồi, bình thường bố mình ở nhà hút cỡ như vậy là dừng rồi.. ( định gọi là Lão nhưng nghĩ lại mình là svTN mà =)))) ),
Định đứng dậy nhưng thôi, trong lúc ngồi ăn bỗng rật mình :"Độp, độp", bác thuốc lá đập đánh độp một cái rồi hô chiếu....
Bác bên kia mặt đỏ, bị sổ mũi, mình gọi là bác sỏ mũi cho tiện. bác sỏ mũi tỏ ra mình là một người khá điềm tình.
Từ từ hóa giải các phép chiếu của bác thuốc lá.
Bác thuốc lá càng ngày càng mất bình tĩnh, có vẻ như điếu thuốc đang cháy đến sát tay làm bác đang nóng dần đều. nhưng bác cũng tỏ ra cũng không hề kém cỏi.. cũng từ từ bình tĩnh lại suy nghĩ rồi...:"Độp độp và độp độp"..
Tròi vậy mà cũng hết nửa đĩa cơm rồi.. Ăn nhanh thôi không hít sặc chết với mùi khói thuốc mất, có lẽ cũng vì mùi thuốc lá này mà 'bác sỏ mũi cứ khịt khịt nãy giờ...:))
Thế trận dường như đang nghiêm về bác thuốc lá:
Bác thuốc lá hô chiếu ,bác sỏ mũi cũng từ từ hóa giải.
Lúc đó cùng phía với bác sỏ mũi có cậu sinh viên vẻ bất bình với bác thuốc lá nên tỏ vẻ góp ý với bác Sỏ mũi.
Bác sỏ mũi tỏ ra là người trên thông thiên văn dười tường nước cờ...:)), hai người trao đổi với nhau, cậu sinh viên cứ àh àh...à à..., Bác Sỏ mũi cười tươi...
Bác thuốc lá tiếp tục chiếu...như vũ bão khiến bác sỏ mũi chỉ còn biết chịu trận..,
bác thuốc lá có vẻ hàm hằm nhưng vẫn sướng...
Hai bác đá kháy nhau liên tục ...tưởng chừng không chơi tiếp nhưng ai ngờ vừa hết điếu thuốc bác thuốc lá tiếp tục châm điếu nữa.., lại chơi tiếp .ván nữa..
Thôi trưa rồi may quá... ăn song luôn rồi... tạm biệt bác thuốc lá và bác sỏ mũi ...:cháu vào lớp đây :)))
Buổi trưa đông như kiến bu hũ mật ong, tưởng chừng hết chỗ ngồi, định đứng ăn làm dáng khoe vẻ đẹp t'rai:))) , đúng lúc đó liếc mặt thấy còn một chỗ trống, bèn đi đến, ai ngờ ....
Trên mặt sàn, lấm lem vết đen của mấy đầu lọc thuốc lá bị dãm nát, phía trên là một bác, gọi thế cho văn minh lịch sự, trên tay bác là một điếu thuốc lá đang hút dở, nó cháy cũng sắp hết rồi, bình thường bố mình ở nhà hút cỡ như vậy là dừng rồi.. ( định gọi là Lão nhưng nghĩ lại mình là svTN mà =)))) ),
Định đứng dậy nhưng thôi, trong lúc ngồi ăn bỗng rật mình :"Độp, độp", bác thuốc lá đập đánh độp một cái rồi hô chiếu....
Bác bên kia mặt đỏ, bị sổ mũi, mình gọi là bác sỏ mũi cho tiện. bác sỏ mũi tỏ ra mình là một người khá điềm tình.
Từ từ hóa giải các phép chiếu của bác thuốc lá.
Bác thuốc lá càng ngày càng mất bình tĩnh, có vẻ như điếu thuốc đang cháy đến sát tay làm bác đang nóng dần đều. nhưng bác cũng tỏ ra cũng không hề kém cỏi.. cũng từ từ bình tĩnh lại suy nghĩ rồi...:"Độp độp và độp độp"..
Tròi vậy mà cũng hết nửa đĩa cơm rồi.. Ăn nhanh thôi không hít sặc chết với mùi khói thuốc mất, có lẽ cũng vì mùi thuốc lá này mà 'bác sỏ mũi cứ khịt khịt nãy giờ...:))
Thế trận dường như đang nghiêm về bác thuốc lá:
Bác thuốc lá hô chiếu ,bác sỏ mũi cũng từ từ hóa giải.
Lúc đó cùng phía với bác sỏ mũi có cậu sinh viên vẻ bất bình với bác thuốc lá nên tỏ vẻ góp ý với bác Sỏ mũi.
Bác sỏ mũi tỏ ra là người trên thông thiên văn dười tường nước cờ...:)), hai người trao đổi với nhau, cậu sinh viên cứ àh àh...à à..., Bác Sỏ mũi cười tươi...
Bác thuốc lá tiếp tục chiếu...như vũ bão khiến bác sỏ mũi chỉ còn biết chịu trận..,
bác thuốc lá có vẻ hàm hằm nhưng vẫn sướng...
Hai bác đá kháy nhau liên tục ...tưởng chừng không chơi tiếp nhưng ai ngờ vừa hết điếu thuốc bác thuốc lá tiếp tục châm điếu nữa.., lại chơi tiếp .ván nữa..
Thôi trưa rồi may quá... ăn song luôn rồi... tạm biệt bác thuốc lá và bác sỏ mũi ...:cháu vào lớp đây :)))






0 comments:
Post a Comment